Đêm nào cũng nằm nghe ngóng tiếng động trong phòng con, sợ điều tồi tệ nhất xảy ra. Nói gì cũng sợ sai, im lặng cũng sợ sai hơn. Đã thử la mắng, đã thử nhẹ nhàng, đã thử làm ngơ — không cái nào có tác dụng. Sợ người ngoài biết, sợ bị đánh giá là nuôi dạy con thất bại. Muốn giúp nhưng không biết bắt đầu từ đâu, đọc bao nhiêu bài báo vẫn thấy mơ hồ. Cảm giác bất lực khi thấy con dần xa cách, đóng cửa, không còn là đứa trẻ mình từng biết.
Bạn không phải người duy nhất — và quan trọng hơn, có một cách tiếp cận khác.