Năm 14 tuổi, tôi bắt đầu mất ngủ. Không phải vì lo lắng điều gì cụ thể chỉ là không ngủ được. Ba năm liên tục.
Năm 17 tuổi, tôi bỏ học. Không phải vì không đủ thông minh, mà vì không còn đủ sức để tỉnh táo đến trường.
Trong 15 năm tiếp theo, tôi đã thử gần như tất cả mọi thứ: Tây y, Đông y, thiền định, tâm lý trị liệu, hàng trăm thang thuốc Bắc, hàng trăm, nghìn buổi thiền... và hàng trăm triệu đồng đổ vào những lời hứa "chắc chắn khỏi".
Có lúc tôi đã không còn muốn cố nữa.
Rồi mọi thứ thay đổi không phải nhờ một phép màu. Mà nhờ một nhận thức:
"Trầm cảm không phải do tôi yếu đuối. Trầm cảm xảy ra vì tôi chưa có đủ cấu trúc để xây lại chính mình."
Khi tôi ngừng đi tìm "phương pháp thần kỳ" và bắt đầu xây dựng một hệ thống từng bước, từng tầng, có trình tự và có căn cứ khoa học mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Hơn 5 năm qua tôi không dùng một viên thuốc trầm cảm nào. Không tái phát. Không hoảng loạn.
Tôi đã mất 20 năm và hàng trăm triệu đồng để đúc kết ra những điều trong cuốn sách này. Không phải để giữ lại cho riêng mình mà để bạn không phải mất thêm 20 năm nữa.