Tôi không phải bác sĩ. Không có bằng tâm lý học. Tôi chỉ là người đã bị trầm cảm hơn 20 năm — và đã thoát ra.
Năm 14 tuổi tôi bắt đầu mất ngủ. Năm 17 tuổi tôi bỏ học, không phải vì lười, mà vì không còn đủ sức ngồi trong lớp. Gia đình từng tính bán nhà để vào Lâm Đồng trồng cà phê, vì nghĩ tôi sẽ không làm được gì khác trong đời.
"Trầm cảm không phải do tôi yếu đuối. Trầm cảm xảy ra vì tôi chưa có đủ cấu trúc để xây lại chính mình."
Tôi đã thử gần như mọi thứ trong hơn 20 năm: thiền dưỡng sinh, đông y, thực dưỡng gạo lứt muối mè gần hai năm liền, mười năm ròng rã dùng thuốc chống trầm cảm. Có thứ giúp được một phần. Có thứ khiến tôi thất vọng đến cùng cực. Cuối cùng tôi hiểu ra điều không ai nói thẳng với tôi suốt hai mươi năm đó.
Hơn 5 năm nay, tôi không còn dùng một viên thuốc chống trầm cảm nào. Không tái phát. Không còn những đêm nằm nhìn trần nhà chờ trời sáng.
Bộ sách và khóa học này là toàn bộ hành trình đó — không phải lý thuyết tôi đọc được ở đâu, mà là những gì tôi đã thật sự sống qua.
— Nguyên Tú, tác giả "Sống Lại", "Nơi Trầm Cảm Không Chạm Tới" và "Vĩ Đại Trong Bóng Tối"